Thơ Bùi Đức Vinh
23.03.2009 21:43
|
|
Tác giả Bùi Đức Vinh, sinh năm 1979, quê Nam Định, đã có nhiều thơ đăng trên các báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Anh từng đoạt giải thưởng thơ báo Văn nghệ- Hội nhà văn Việt Nam, giải thưởng thơ tạp chí Sông Hương- Hội VHNT Thừa Thiên Huế, giải thưởng thơ báo Mực Tím, Áo Trắng; đại biểu nhà văn trẻ toàn quốc lần thứ VI năm 2001 tại Hà Nội, dự trại sáng tác văn học của Uỷ ban toàn quốc Hội LHVHNT Việt Nam; được góp mặt trong tuyển thơ Nghìn năm thơ trữ tình Hà Nội.
Năm 2006, anh đã cho ra mắt tập thơ riêng: “Những bước chân của bão” được bạn đọc đánh giá rất cao.
Mới đây, anh đã gởi cho Tanphuoc.vn một số bài thơ được chọn lọc từ những bài thơ tâm đắc của mình với hy vọng được lọt vào “mắt xanh” của đông đảo bạn đọc ở Tiền Giang nói riêng và bạn yêu thơ ở đồng bằng sông Cửu Long nói chung.
Tanphuoc.vn xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Viết cho những cơn mưa mang tình đến chiều nay
Trăng Hoàng Hữu như mưa đền tình khắp nhân gian. Em khuyết Người phải lòng tiếng hát hay bởi em quyến rũ Hội trước ai lỡ hẹn người nói năm sau anh sẽ về Đâu ngờ bến Tiêu Tương em nhớ tình ai Ngóng nhau cháy dạ cháy lòng Người cầm rất chặt tay em định nói Lức thức sương rơi như ngực em toả nhiệt khắp nơi Những cơn mưa làm tình trên lộc biếc tình em Em làm người đàn bà đoan chính- chỉ sợ anh yêu nửa chừng Hay được làm một lần là Võ Tắc Thiên dám sống yêu khát vọng đầy tràn Em chẳng sợ những lời luận bình ở đâu đó- Chỉ cần được người tình nâng em cao bằng núi. Người gánh sông qua đêm ngả nghiêng thả thương nhớ bằng lời yêu lời khát Em nàng Mỵ Nương với chiếc cốc bạch đàn mơ chiếc bình Hoàng Hạc nơi Thôi Hiệu rót rượu ngang mày đợi bạn chiều xuân. Chàng Trương Chi thuở trước yêu bến sông Thương, sông Gianh, sông Đà Cho tiếng sáo gởi vào muôn vàn non nước Để giọt mắt làm sóng thần dâng khắp vầng trăng ngày mười ba em chờ Giải yếm còn người hát- qua cầu em cởi áo trao ai- khổ thân người nào đã yêu thầm trộm nhớ Người nâng từng đoạn nhạc mưa ý tứ ướt vai em rồi Quai nón chòng chành cô gái nhờ người gánh trầu têm cau ngọt sang nhà người lạ Em tưởng tượng mình là cô gái trong vương quốc Ba Tư cổ đại được yêu, được kén chọn… Những cơn mưa hôn lên má em tràn tràn năm tháng Tôi và bao người yêu đến hẹn lại lên.
Lại thương quan họ đi tìm
Giếng làng chị vẫn ra ngồi Chiều quê mướt mát đầy trời mưa bay Lối xưa hoa cỏ mọc gầy Người hun hút nẻo gió say hương tìm Sông ngơ ngác bóng hội Lim Cánh hoa bèo nở màu tim tím buồn Lời ca mỏng tựa cánh chuồn Ỡm ờ một gã lãi buôn theo về Cũng vì ánh mắt đê mê Mái đình xô lệch câu thề duới trăng Chia tay Quan họ dùng dằng Triền đê nẫu cả dở dang hẹn hò Hội sau ai đứng thẫn thờ Lại thương Quan họ… lơ ngơ đi tìm.
Chị tôi
Chị ra khỏi ngõ thì mưa Giàn trầu leo ra cản lối Sớm nay có người dạm hỏi Chị gánh tuổi xuân đi vòng
Gió hú vang dọc bờ sông Tóc rối bay theo lời trách Chị xỏ đôi guốc cọc cạch Chiều rơi nát bóng mây gầy.
B.Đ.V |